- Nhân loại ngày càng có nhiều lý do để sa ngã hơn là gìn giữ thiên tính, ánh sáng và sự tiến hóa; nên việc tu thân dưỡng tánh ngày càng có nhiều thử thách khắc nghiệt hơn. Để bản thân không bị rơi sâu xuống tầng thoái hóa, hãy tự nâng cấp bản thân bằng mọi nỗ lực hiện có. Một trong những nguyên nhân lớn dẫn đến sự tha hóa trong nhân cách chính là "bản ngã" và sự chi phối từ "cái tôi" cá nhân. Nên việc tự nhận thức được "bản ngã vi tế" và "cái tôi vi tế" bên trong chính mình để sớm tu dưỡng là điều vô cùng quan trọng với mỗi người.
- "Bản ngã" trong tâm tánh con người là tên gọi chung cho những biểu hiện phức tạp xuất phát từ "cái tôi" cá nhân về mọi khía cạnh trong cuộc sống. Chúng thể hiện thông qua hành vi, suy nghĩ, niệm ý, cảm xúc, phản ứng hay ngôn từ... của chúng ta với thế giới bên ngoài. Con người khó có thể nhận diện ra "cái tôi vi tế" hay "bản ngã vi tế" một cách rõ ràng là vì chúng thường ẩn tàng khá tinh vi dưới những biểu hiện tốt đẹp, tươi sáng, chánh niệm và đúng đắn... Khi "cái tôi" cá nhân càng lớn, cảm xúc tiêu cực sẽ dễ bộc phát, tạp niệm càng gia tăng, thì tâm trí càng mất kiểm soát... nên "bản ngã" cũng theo đó mà chi phối mạnh mẽ.
- Việc bên trong bản tính con người có sự hiện diện của "bản ngã" là điều tạo hóa đã định sẵn. Khi con người ngày càng đánh mất ánh sáng, thiên tính và nhân tâm... thì "cái tôi" bên trong mỗi người dễ bị kích hoạt và chi phối vào đời sống hơn. Chúng là phần tính cách muốn chứng minh bản thân, muốn phân biệt giữa chính mình với thế giới bên ngoài và không có tình thương trong tim. Sự tác động và vận hành của "bản ngã" mang sắc thái tiêu cực, đen tối, hỗn loạn và vô minh... để hướng con người phát triển tâm tánh theo lối tha hóa. Nên việc tâm trí con người dễ phát sinh nhiều tạp niệm trong mọi việc là điều khó tránh được.
- Hãy nhìn quanh cuộc sống để thấy rõ hơn dáng vẻ của những người đang bế tắc trong sự vô minh, tha hóa và lạc lối bởi chính "cái tôi" quá lớn của mình. Một người còn tình thương và ánh sáng trong tâm thức, chắc chắn sẽ không muốn có ngày bản thân trở thành người như thế. Nếu không sớm tu tập, đến một lúc nào đó khi bản ngã kiểm soát tâm trí đủ mạnh... nhân cách của chúng ta sẽ bị đồng hóa với bản tính tầng thấp, cảm xúc tiêu cực, trạng thái hỗn loạn và nhận thức hạn chế... Bởi vì thế giới này có tính nhị nguyên, nên khi điểm mù che mờ phần lớn tâm thức, "cái tôi" sẽ có vô số cách để thanh minh cho bản thân mà không gặp trở ngại đáng kể nào.
- Việc duy trì chánh niệm thường trực là điều rất khó đối với đại đa số con người. "Chánh niệm" ví như khoảnh khắc cả 3 kim đồng hồ nằm trên cùng một vị trí; còn những suy nghĩ tạp niệm lại xuất hiện trong rất nhiều khắc khác trên mặt đồng hồ. Cũng như việc nội tâm xuất hiện "cái tôi vi tế", thì tâm ý bên trong sẽ khó nhất quán với biểu hiện bên ngoài, và tâm thức cũng sẽ vận hành thiếu sự đồng bộ. Nhưng chỉ cần chúng ta cố gắng nâng cao ý thức trên mọi khía cạnh để neo giữ tâm trí trong chánh niệm thường trực nhất có thể là tốt rồi. Theo thời gian điều đó sẽ hình thành thói quen vận hành tự nhiên trên các tầng ý thức của chúng ta một cách mạnh mẽ. Biết đâu một ngày nào đó, khi bản thân rối ren trong những xung đột, chúng ta sẽ cần có niềm tin kiên định vào Ánh Sáng mà không cần bất kỳ lý do chính đáng hay bằng chứng thuyết phục nào cả.
- Có thể ban đầu, chúng ta phát nguyện hướng thiện hành thiện bằng tâm thuần khiết. Nhưng một vài bất ổn xảy đến khiến tâm thức nảy sinh tạp niệm khiến "bản ngã vi tế" có cơ hội ảnh hưởng. Vì trên tầng ý thức, chúng ta vẫn nghĩ rằng mình đang sống tốt, có lương tâm và hành động đúng đắn... nên rất dễ bỏ qua sự xuất hiện vi tế của chúng. Có người tự nhận thức được và cố gắng hoàn thiện tâm tánh từng ngày; nhưng cũng có người không sớm nhận ra "cái tôi vi tế" đang lớn dần bên trong họ, và để chúng phát triển đến mức bản thân mất dần khả năng tự chủ. Né tránh, che giấu hay chối bỏ "bản ngã" sẽ chỉ khiến chúng phát triển và kiểm soát tâm thức mạnh hơn, vì đó là cơ chế vận hành đặc trưng của "cái tôi".
- Tất cả mọi bước để tiến hóa đều cần chúng ta tự soi chiếu, điều chỉnh, hoàn thiện bản thân một cách nghiêm túc và kiên trì theo thời gian. Để việc truy tìm "bản ngã vi tế" được rõ ràng, hãy bắt đầu quan sát chính mình từ những niệm ý, phản xạ hay cảm xúc tiêu cực trồi lên trong tâm thức. Từ đó, rèn luyện khả năng làm chủ bản thân được tốt hơn, học cách kiểm soát "cái tôi vi tế" và "bản ngã vi tế" nhiều nhất có thể. Trên hành trình hoàn thiện nhân cách, có lúc chúng ta cần nghiêm túc quán chiếu và phản tỉnh, có lúc cần thấu suốt và buông bỏ, có lúc cần duy trì chánh niệm và giữ vững tinh thần, cũng có lúc cần mở rộng tình thương và giữ gìn thiên tính... Dù theo cách nào, cũng đừng bao giờ chủ quan hay xem nhẹ sự hiện diện của bản ngã bên trong chúng ta dù chỉ thoáng qua ở cấp độ vi tế.
- Con người muốn trở thành phiên bản tốt đẹp, tỉnh thức, tươi sáng, an nhiên hay đủ đầy... là điều rất chính đáng. Nhưng khi bản thân chưa thực sự đạt tới giá trị như mong muốn, thì tâm thức bản ngã sẽ kích hoạt "cái tôi vi tế" có phản ứng trái chiều với những gì họ chọn. Nếu chúng ta muốn thu hút những điều tốt đẹp, những ý nghĩa tươi sáng, những giá trị chân thật... thì hãy trở thành phiên bản thật sự tốt đẹp tương ứng. Cưỡng cầu tất phản, càng cố giữ càng đánh mất, càng tham vọng càng lệ thuộc, càng trốn tránh càng lạc lối... Hãy cứ thuận tâm mà sống thật, hướng thiện mà hành động, hành thiện mà tích phước... Để mỗi lựa chọn là chánh niệm, mỗi bước đi là tình thương, mỗi nấc thang là tiến hóa... thì đích đến tự khắc có ánh sáng và bình an cho chúng ta thôi!
- "Bản ngã vi tế" là biểu hiện thâm sâu trong nội tâm của con người, chúng rất phức tạp, không thể dùng vài kiến giải đại khái để hiểu hết được. Và cũng không thể thông qua vài lời khuyên hay gợi ý mà có thể tu dưỡng bản thân được tỉnh thức trọn vẹn. Thông qua bài viết này với một số cách thức và ví dụ cơ bản để nhận diện "bản ngã vi tế" và "cái tôi vi tế", Maya hy vọng mọi người có thể từng bước nhìn thấu bản thân mình hơn trên hành trình trưởng thành, tu dưỡng và tỉnh thức. Càng hướng thiện hành thiện thì tự khắc các vị thầy ánh sáng sẽ có nhiều cơ hội giúp đỡ và dẫn lối tươi đẹp cho chúng ta; càng bản ngã tạp niệm thì bóng tối sẽ có thêm điều kiện để tiếp cận và dẫn dụ chúng ta... Chọn đi con đường nào là tùy vào chính bản thân mỗi người!
- Nhưng cũng có thể do "cái tôi vi tế" đang có tâm muốn bảo vệ điều gì đó mà bản thân đã cố xây dựng hình ảnh, do nội tâm có mong cầu nào đó vì lợi lạc của riêng mình, hoặc do họ có thành kiến với khiếm khuyết nào đó tương tự trong chính bản thân họ...
=> Ví dụ, nếu một người thể hiện có "tri thức uyên thâm" nhưng cố che giấu những điều chưa thông hiểu, che giấu những góc khiếm khuyết trong nhận thức... Thì có thể "cái tôi vi tế" của họ có tâm mong cầu bản thân được là tâm điểm hay được ca ngợi... nhiều hơn là tập trung vào việc hoàn thiện những kiến thức còn thiếu
=> Ví dụ, nếu một người đi làm "công quả cúng dường" nhưng cố che giấu những tính toán tư lợi cá nhân, che giấu những đòi hỏi dục vọng... Thì có thể "cái tôi vi tế" của họ có tâm mong cầu bản thân được nhiều phước báu hay được sự cứu rỗi... nhiều hơn là giữ sự thành tâm đơn thuần và một lòng hành thiện.
=> Ví dụ, nếu một người hành động để "bảo vệ công lý" nhưng cố che giấu sự bất công với những người thân cận, che giấu những lợi lạc chiếm dụng được... Thì có thể "cái tôi vi tế" của họ có tâm mong cầu bản thân được ngưỡng mộ hay được sung túc... nhiều hơn việc cố gắng làm điều đúng đắn bằng cả lương tâm và lý tưởng.
2. Tránh né đối diện:
- Nếu một người hay có xu hướng né tránh những bất ổn của bản thân, chạy trốn vấn đề đang có hoặc cố đánh lạc hướng khi ai đó nhắc đến, tâm lý có nỗi sợ vô thức và dễ bộc phát cảm xúc khi bị phán xét... Nguyên nhân có thể là do họ có nhiệm vụ bất khả thi chưa hoàn thành, họ có khúc mắc chưa thông suốt để chuyển hóa, họ có mâu thuẫn cá nhân chưa xử lý được, hay do họ có nỗi sợ ám ảnh liên quan đến khía cạnh đó...
- Nhưng cũng có thể là do "cái tôi vi tế" đang có nỗi sợ nào đó không dám thừa nhận về chính mình, họ có những sai trái mà không dám để người khác biết, họ có tâm phát xét cao với vấn đề bất ổn của chính mình, hoặc là họ sợ bị mọi người nhìn ra điều chưa hoàn thiện của bản thân...
=> Ví dụ, nếu một người chú tâm vào "phát triển bản thân" nhưng thường tránh né sự đánh giá nhận định, tránh né những góp ý xung quanh... Thì có thể "cái tôi vi tế" của họ có tâm mong cầu bản thân được công nhận hay được chú ý... nhiều hơn việc can đảm nhìn nhận khía cạnh còn yếu kém để hoàn thiện tốt hơn.
=> Ví dụ, nếu một người chọn hướng đi là "tận hưởng cuộc sống" nhưng thường tránh né những nhiệm vụ của bản thân, tránh né những khó khăn trong thực tế... Thì có thể "cái tôi vi tế" của họ có tâm mong cầu được an nhàn hay được hưởng lạc... nhiều hơn là cân bằng cuộc sống giữa trách nhiệm và quyền lợi để tận hưởng trọn vẹn.
=> Nếu một người rèn luyện "bản lĩnh tự chủ" nhưng thường tránh né việc giải quyết mâu thuẫn, tránh lắng nghe những lời trái ý... Thì có thể "cái tôi vi tế" của họ có tâm mong cầu bản thân được an toàn hay nắm quyền kiểm soát... nhiều hơn việc đối diện những khúc mắc và chuyển hóa tâm thức bằng sự thấu suốt và tỉnh thức.
3. Sai lệch chân tướng:
- Nếu một người hay có xu hướng phóng đại và khoa trương những gì đang có đang làm, hay nói bớt nói giảm quá mức về sự thật và chân tướng, hoặc có thói quen khiêm tốn thái quá trong cuộc sống, thường chia sẻ về bản thân không đúng như chính họ đang nghĩ... Nguyên nhân có thể là do họ có thói quen hình thành lâu năm học tập từ người khác, do tâm lý tự ti mặc cảm sợ thua kém sợ bị xem thường ở lĩnh vực nào đó, hay do họ sợ bị mọi người nhìn thấu chính mình, sợ mất đi sự riêng tư và bị lộ bí mật...
- Nhưng cũng có thể là do "cái tôi vi tế" của họ có tâm mong cầu nhận được sự tưởng thưởng ca ngợi, do họ muốn thể hiện sự đúng đắn và tốt đẹp của bản thân, hoặc do họ muốn chiêu dụ người khác muốn được phục tùng và nghe lời...
=> Ví dụ, nếu một người đề cao lối sống "độc lập tự do" nhưng thường tìm người gánh thay trách nhiệm, tìm lý do để thoái thác hoàn cảnh, hay tự cho bản thân quyền được sống theo cách mình muốn bất chấp thực tế cuộc sống... Thì có lẽ "cái tôi vi tế" của họ có tâm mong cầu bản thân được phóng túng hay được như ý... nhiều hơn là nỗ lực để có cuộc sống tự do và thực sự độc lập không lệ thuộc hay ràng buộc ai.
=> Ví dụ, nếu một người nỗ lực để đạt "thành tựu sự nghiệp" nhưng lựa chọn công việc trục lợi để phấn đấu hết mình, thuyết phục mọi người rằng sự thành công nào cũng cần phải đánh đổi là đương nhiên... Thì có lẽ "cái tôi vi tế" của họ có tâm mong cầu đạt địa vị cao trong xã hội hay có được cơ hội thăng tiến... nhiều hơn việc học cách xây dựng sự nghiệp bền vững bằng lao động chân chính.
=> Ví dụ, nếu một người có lối giao tiếp bằng "lời hay ý đẹp" nhưng thường dùng ngôn từ ngọt ngào để lấy lòng người khác khi cần trao đổi, dùng lời lẽ tử tế để mua chuộc sự thương cảm và cho rằng đó là nghệ thuật giao tiếp đỉnh cao... Thì có lẽ "cái tôi vi tế" của họ có tâm mong cầu được quan tâm hay được ưu tiên... nhiều hơn là hiểu đúng về lời hay ý đẹp và sử dụng ngôn từ với tâm thiện lương.
5. Phủ định trái chiều:
- Nếu một người hay có xu hướng dễ nảy sinh sự đối kháng trong tâm lý, hay phản biện về mọi điều trong cuộc sống, phủ định những ý kiến trái chiều, phản đối và từ chối tiếp nhận những khác biệt nhận thức, hoặc sợ phải điều chỉnh hay thay đổi bản thân... Nguyên nhân có thể là do họ có niềm tin vào quan điểm nào đó quá sâu sắc, do tâm trí đã hình thành thói quen phản biện vô thức, hay do nội tâm không thích có nỗi sợ thua kém...
- Nhưng cũng có thể là do "cái tôi vi tế" của họ đang cố chấp muốn bảo vệ quan điểm riêng, họ có thành kiến nhất định với thông tin nào đó, họ mặc định chỉ tin tưởng lời của người nào đó, hoặc là họ tin rằng bản thân có trình độ và hiểu biết hơn đối phương...
=> Ví dụ, nếu một người đang phấn đấu "thấu đạo hiểu đời" nhưng thường phủ định những ý kiến trái chiều, phủ nhận những tư duy khác biệt... Thì có thể "cái tôi vi tế" của họ có tâm mong cầu bản thân được trên cơ hay được thừa nhận đúng đắn... nhiều hơn là việc nâng tầm nhận thức và mở rộng tâm thức từng ngày.
=> Ví dụ, nếu một người tự nhận có "trí tuệ cảm xúc" cao nhưng thường ngụy trang bằng sự điềm tĩnh khi bộc phát cảm xúc, phủ định việc có nhiều yếu điểm nội tâm chưa chuyển hóa... Thì có thể "cái tôi vi tế" của họ có tâm mong cầu bản thân chứng tỏ bản lĩnh mạnh mẽ hay để bảo vệ thanh danh... nhiều hơn là học cách đúng đắn để kiểm soát cảm xúc và tự chủ được chính bản thân mình.
=> Ví dụ, nếu một người làm công tác "khai sáng tâm thức" nhưng thường phủ định những kinh nghiệm của người còn hạn chế tư duy, phủ nhận giá trị đóng góp của những người mới bắt đầu hành trình... Thì có thể "cái tôi vi tế" của họ có tâm mong cầu được tin tưởng hay được kính phục... nhiều hơn là chuyên tâm mở rộng nhận thức và nâng cao tâm thức của bản thân.
6. Phản biện vi tế:
- Nếu một người hay có xu hướng hành xử trái ngược với suy nghĩ thật trong lòng, tâm ý phủ nhận mạnh mẽ nhưng thể hiện sự đồng thuận, hoặc thường kìm nén sự tiêu cực để giao tiếp một cách khôn ngoan... Nguyên nhân có thể là do họ muốn phản ứng nhưng bị nỗi sợ kiểm soát, do tính cách của họ có sự gai góc tiêu cực, tư duy họ có sự lệch lạc và cảm xúc cực đoan, nội tâm thường vô thức không nhất quán với biểu hiện, hoặc là tính cách quen việc thảo mai...
- Nhưng cũng có thể là do "cái tôi vi tế" đang cố thể hiện sự khôn ngoan của bản thân, hoặc họ có sự mỉa mai với những điều không cam tâm, họ chỉ trích ngầm những gì không hợp ý, hoặc họ phán xét với những việc không khiến bản thân hài lòng...
=> Ví dụ, nếu một người chăm thực hành "tu tâm dưỡng tánh" nhưng thường tự nhận mình sai mà không hề thay đổi, biểu hiện biết lắng nghe nhưng không hề thật lòng tiếp nhận... Thì có thể "cái tôi vi tế" của họ có tâm mong cầu được quý mến hay muốn thể hiển sự khôn ngoan... nhiều hơn là đối đãi tử tế với mọi người bằng thiện ý và tâm chân thành.
=> Ví dụ, nếu một người muốn nâng cấp "trình độ học vấn" nhưng thường biểu hiện sự khiêm tốn rồi lại dùng kiến thức áp đảo đối phương, hoặc thể hiện sự thua kém tư duy nhưng lại phản biện trên mọi khía cạnh... Thì có thể "cái tôi vi tế" của họ có tâm muốn chứng tỏ sự vượt trội hay mong cầu sự chiến thắng... nhiều hơn là việc bổ sung thêm kiến thức để nâng cấp kỹ năng và trình độ thật sự.
=> Ví dụ, nếu một người đang học cách "đối nhân xử thế" nhưng thường nói lời xin lỗi rồi lại thanh minh mình vô tội, tỏ ra vô dụng nhưng tự khoe thành tích ở khía cạnh hơn... Thì có lẽ "cái tôi vi tế" của họ có tâm mong cầu được thể hiện bản thân hay cố tìm sự đồng cảm... nhiều hơn là học cách cư xử thật tâm bằng sự tử tế và minh triết.
7. Ngộ nhận tươi đẹp:
- Nếu một người hay có xu hướng ngộ nhận sự tốt đẹp về những gì mình đang làm, lầm tưởng ý nghĩa cao đẹp trong những điều mình đang chọn, hoặc cố hợp thức hóa mọi sự việc theo kết quả mình mong muốn... Nguyên nhân có thể do cuộc sống quá bận rộn nên họ ít dành thời gian nhìn lại hành trình đã qua, do tính cách còn non nớt và thiếu trải nghiệm, do tâm nguyện mong cầu quá lớn khi năng lực chưa đủ, do họ nghiện cảm giác được làm việc tốt, hay do nhận thức bị ràng buộc quá sâu trong giới hạn khuôn mẫu tự tạo...
- Nhưng cũng có thể là do "cái tôi vi tế" khiến họ không thể chấp nhận được việc bản thân đang lạc lối hay đang đánh mất điều gì đó, họ quá ám ảnh với việc mình phải trở nên tốt đẹp và thành công, hoặc do họ đang cố chấp bảo vệ cho lý tưởng mà bản thân đã quyết liệt chọn...
=> Ví dụ, nếu một người có được "năng lực tâm linh" nhưng thường tự phụ bản thân đã tu tập lên tầng cao, cho rằng mình luôn được bảo hộ mạnh mẽ từ các vị thầy ánh sáng... Thì có thể "cái tôi vi tế" của họ có tâm mong cầu được tín nhiệm hay được tỏa sáng trước cộng đồng... nhiều hơn việc cố gắng làm tốt vai trò được chọn và nhiệm vụ phụng sự cộng đồng từ năng lực hiện có.
=> Ví dụ, nếu một người phát tâm "yêu thương vô điều kiện" với những người bên cạnh nhưng thường đòi hỏi người thân phải đạt được mục tiêu mà họ đề ra, phiền não khi có ai đó không nhìn thấy sự hy sinh của họ... Thì có thể "cái tôi vi tế" của họ có tâm mong cầu được yêu thương hay kỳ vọng được thỏa mãn... nhiều hơn việc trao đi tình thương, sự bao dung, sự nuôi dưỡng và chăm sóc tốt nhất có thể.
=> Ví dụ, nếu một người thực hành "tu tập hành trì" nhưng thường từ chối tiếp nhận lời ngợi khen vì sợ tiêu hao phước báu, cố ép bản thân miễn cưỡng ăn chay để được đồng tu đánh giá cao... Thì có thể "cái tôi vi tế" của họ có tâm mong cầu được người khác noi gương hay truy cầu cảm giác có được sự đồng điệu... nhiều hơn là cố gắng hoàn thiện thân tâm và lan tỏa những giá trị tốt đẹp đến với mọi người.
8. Không thấy bản ngã:
- Nếu một người hay có xu hướng suy diễn thái quá với những gì mọi người phản ánh về mình, cảm thấy khó hiểu về những biến cố xảy đến trong cuộc sống, hoặc tự mặc định mình là nạn nhân của mọi vấn đề diễn ra xung quanh... Nguyên nhân có thể là do họ đang trong giai đoạn trổ nghiệp mạnh mẽ, do hành trình tâm linh của họ có những thí luyện để tu tập, do họ không có tư duy cần quán chiếu và phản tỉnh bản thân, hay do họ tiếp nhận những thông tin không đúng sự thật về mình quá nhiều...
- Nhưng cũng có thể là do "cái tôi vi tế" của họ khiến bản thân quá bận tâm đến những vấn đề của người khác mà bỏ qua chính mình, hoặc là tạp niệm trong tâm trí quá nhiều nên đã tự thu hút rắc rối đến với chính mình, hoặc do khía cạnh nào đó của họ đã bị bản ngã tác động đến mức mất kiểm soát...
=> Ví dụ, nếu một người thực hành "lối sống tỉnh thức" nhưng thường cảm thấy khó chịu vì bị người thân phản đối, cảm giác bất mãn vì không ai lắng nghe hoặc không ai hiểu mình... Thì có thể "cái tôi vi tế" của họ có tâm mong cầu được tiến hóa mặc dù tâm thức của họ còn nhiều chấp niệm chưa buông bỏ được và giới hạn nhận thức chưa vượt qua được...
=> Ví dụ, nếu một người chọn tu dưỡng "nhân phẩm mẫu mực" nhưng thường bị người bên cạnh phán xét những hành vi không chuẩn mực, hoặc phiền lòng về những chỉ trích thiếu chính xác từ cộng đồng... Thì có lẽ "cái tôi vi tế" của họ có tâm mong cầu trở thành người đức cao vọng trọng mặc dù tính cách họ vẫn chưa trưởng thành và tâm thức chưa đủ giác ngộ...
=> Ví dụ, nếu một người phát tâm "yêu thương vô điều kiện" nhưng thường cảm thấy những người xung quanh không đối đãi tử tế với mình, người được giúp đỡ tỏ ra vô ơn và lợi dụng... Thì có lẽ "cái tôi vi tế" của họ có tâm mong cầu được hồi đáp mặc dù bản thân họ còn nhiều tạp niệm và trao đi tình thương thiếu sự chân thành...
👉 Dịch vụ Tư Vấn
👉 Tâm & Tánh của con người
- "Bản ngã" trong tâm tánh con người là tên gọi chung cho những biểu hiện phức tạp xuất phát từ "cái tôi" cá nhân về mọi khía cạnh trong cuộc sống. Chúng thể hiện thông qua hành vi, suy nghĩ, niệm ý, cảm xúc, phản ứng hay ngôn từ... của chúng ta với thế giới bên ngoài. Con người khó có thể nhận diện ra "cái tôi vi tế" hay "bản ngã vi tế" một cách rõ ràng là vì chúng thường ẩn tàng khá tinh vi dưới những biểu hiện tốt đẹp, tươi sáng, chánh niệm và đúng đắn... Khi "cái tôi" cá nhân càng lớn, cảm xúc tiêu cực sẽ dễ bộc phát, tạp niệm càng gia tăng, thì tâm trí càng mất kiểm soát... nên "bản ngã" cũng theo đó mà chi phối mạnh mẽ.
- Việc bên trong bản tính con người có sự hiện diện của "bản ngã" là điều tạo hóa đã định sẵn. Khi con người ngày càng đánh mất ánh sáng, thiên tính và nhân tâm... thì "cái tôi" bên trong mỗi người dễ bị kích hoạt và chi phối vào đời sống hơn. Chúng là phần tính cách muốn chứng minh bản thân, muốn phân biệt giữa chính mình với thế giới bên ngoài và không có tình thương trong tim. Sự tác động và vận hành của "bản ngã" mang sắc thái tiêu cực, đen tối, hỗn loạn và vô minh... để hướng con người phát triển tâm tánh theo lối tha hóa. Nên việc tâm trí con người dễ phát sinh nhiều tạp niệm trong mọi việc là điều khó tránh được.
- Hãy nhìn quanh cuộc sống để thấy rõ hơn dáng vẻ của những người đang bế tắc trong sự vô minh, tha hóa và lạc lối bởi chính "cái tôi" quá lớn của mình. Một người còn tình thương và ánh sáng trong tâm thức, chắc chắn sẽ không muốn có ngày bản thân trở thành người như thế. Nếu không sớm tu tập, đến một lúc nào đó khi bản ngã kiểm soát tâm trí đủ mạnh... nhân cách của chúng ta sẽ bị đồng hóa với bản tính tầng thấp, cảm xúc tiêu cực, trạng thái hỗn loạn và nhận thức hạn chế... Bởi vì thế giới này có tính nhị nguyên, nên khi điểm mù che mờ phần lớn tâm thức, "cái tôi" sẽ có vô số cách để thanh minh cho bản thân mà không gặp trở ngại đáng kể nào.
- Việc duy trì chánh niệm thường trực là điều rất khó đối với đại đa số con người. "Chánh niệm" ví như khoảnh khắc cả 3 kim đồng hồ nằm trên cùng một vị trí; còn những suy nghĩ tạp niệm lại xuất hiện trong rất nhiều khắc khác trên mặt đồng hồ. Cũng như việc nội tâm xuất hiện "cái tôi vi tế", thì tâm ý bên trong sẽ khó nhất quán với biểu hiện bên ngoài, và tâm thức cũng sẽ vận hành thiếu sự đồng bộ. Nhưng chỉ cần chúng ta cố gắng nâng cao ý thức trên mọi khía cạnh để neo giữ tâm trí trong chánh niệm thường trực nhất có thể là tốt rồi. Theo thời gian điều đó sẽ hình thành thói quen vận hành tự nhiên trên các tầng ý thức của chúng ta một cách mạnh mẽ. Biết đâu một ngày nào đó, khi bản thân rối ren trong những xung đột, chúng ta sẽ cần có niềm tin kiên định vào Ánh Sáng mà không cần bất kỳ lý do chính đáng hay bằng chứng thuyết phục nào cả.
- Có thể ban đầu, chúng ta phát nguyện hướng thiện hành thiện bằng tâm thuần khiết. Nhưng một vài bất ổn xảy đến khiến tâm thức nảy sinh tạp niệm khiến "bản ngã vi tế" có cơ hội ảnh hưởng. Vì trên tầng ý thức, chúng ta vẫn nghĩ rằng mình đang sống tốt, có lương tâm và hành động đúng đắn... nên rất dễ bỏ qua sự xuất hiện vi tế của chúng. Có người tự nhận thức được và cố gắng hoàn thiện tâm tánh từng ngày; nhưng cũng có người không sớm nhận ra "cái tôi vi tế" đang lớn dần bên trong họ, và để chúng phát triển đến mức bản thân mất dần khả năng tự chủ. Né tránh, che giấu hay chối bỏ "bản ngã" sẽ chỉ khiến chúng phát triển và kiểm soát tâm thức mạnh hơn, vì đó là cơ chế vận hành đặc trưng của "cái tôi".
- Tất cả mọi bước để tiến hóa đều cần chúng ta tự soi chiếu, điều chỉnh, hoàn thiện bản thân một cách nghiêm túc và kiên trì theo thời gian. Để việc truy tìm "bản ngã vi tế" được rõ ràng, hãy bắt đầu quan sát chính mình từ những niệm ý, phản xạ hay cảm xúc tiêu cực trồi lên trong tâm thức. Từ đó, rèn luyện khả năng làm chủ bản thân được tốt hơn, học cách kiểm soát "cái tôi vi tế" và "bản ngã vi tế" nhiều nhất có thể. Trên hành trình hoàn thiện nhân cách, có lúc chúng ta cần nghiêm túc quán chiếu và phản tỉnh, có lúc cần thấu suốt và buông bỏ, có lúc cần duy trì chánh niệm và giữ vững tinh thần, cũng có lúc cần mở rộng tình thương và giữ gìn thiên tính... Dù theo cách nào, cũng đừng bao giờ chủ quan hay xem nhẹ sự hiện diện của bản ngã bên trong chúng ta dù chỉ thoáng qua ở cấp độ vi tế.
- Con người muốn trở thành phiên bản tốt đẹp, tỉnh thức, tươi sáng, an nhiên hay đủ đầy... là điều rất chính đáng. Nhưng khi bản thân chưa thực sự đạt tới giá trị như mong muốn, thì tâm thức bản ngã sẽ kích hoạt "cái tôi vi tế" có phản ứng trái chiều với những gì họ chọn. Nếu chúng ta muốn thu hút những điều tốt đẹp, những ý nghĩa tươi sáng, những giá trị chân thật... thì hãy trở thành phiên bản thật sự tốt đẹp tương ứng. Cưỡng cầu tất phản, càng cố giữ càng đánh mất, càng tham vọng càng lệ thuộc, càng trốn tránh càng lạc lối... Hãy cứ thuận tâm mà sống thật, hướng thiện mà hành động, hành thiện mà tích phước... Để mỗi lựa chọn là chánh niệm, mỗi bước đi là tình thương, mỗi nấc thang là tiến hóa... thì đích đến tự khắc có ánh sáng và bình an cho chúng ta thôi!
- "Bản ngã vi tế" là biểu hiện thâm sâu trong nội tâm của con người, chúng rất phức tạp, không thể dùng vài kiến giải đại khái để hiểu hết được. Và cũng không thể thông qua vài lời khuyên hay gợi ý mà có thể tu dưỡng bản thân được tỉnh thức trọn vẹn. Thông qua bài viết này với một số cách thức và ví dụ cơ bản để nhận diện "bản ngã vi tế" và "cái tôi vi tế", Maya hy vọng mọi người có thể từng bước nhìn thấu bản thân mình hơn trên hành trình trưởng thành, tu dưỡng và tỉnh thức. Càng hướng thiện hành thiện thì tự khắc các vị thầy ánh sáng sẽ có nhiều cơ hội giúp đỡ và dẫn lối tươi đẹp cho chúng ta; càng bản ngã tạp niệm thì bóng tối sẽ có thêm điều kiện để tiếp cận và dẫn dụ chúng ta... Chọn đi con đường nào là tùy vào chính bản thân mỗi người!
Một số trường hợp nhận diện:
1. Che giấu khiếm khuyết:
- Nếu chúng ta hay có xu hướng nói dối để ẩn giấu những yếu điểm, che giấu những khiếm khuyết hay gia giảm về sai phạm của bản thân khi có người chạm đến... Nguyên nhân có thể là do tổn thương nội tâm chưa được chữa lành, vướng mắc bất ổn liên quan nhưng chưa chuyển hóa, tâm lý có sự hỗn loạn hay bế tắc về điều gì đó, hoặc do bản thân mang tâm lý phòng thủ quá cao với thế giới bên ngoài...
- Nếu chúng ta hay có xu hướng nói dối để ẩn giấu những yếu điểm, che giấu những khiếm khuyết hay gia giảm về sai phạm của bản thân khi có người chạm đến... Nguyên nhân có thể là do tổn thương nội tâm chưa được chữa lành, vướng mắc bất ổn liên quan nhưng chưa chuyển hóa, tâm lý có sự hỗn loạn hay bế tắc về điều gì đó, hoặc do bản thân mang tâm lý phòng thủ quá cao với thế giới bên ngoài...
- Nhưng cũng có thể do "cái tôi vi tế" đang có tâm muốn bảo vệ điều gì đó mà bản thân đã cố xây dựng hình ảnh, do nội tâm có mong cầu nào đó vì lợi lạc của riêng mình, hoặc do họ có thành kiến với khiếm khuyết nào đó tương tự trong chính bản thân họ...
=> Ví dụ, nếu một người thể hiện có "tri thức uyên thâm" nhưng cố che giấu những điều chưa thông hiểu, che giấu những góc khiếm khuyết trong nhận thức... Thì có thể "cái tôi vi tế" của họ có tâm mong cầu bản thân được là tâm điểm hay được ca ngợi... nhiều hơn là tập trung vào việc hoàn thiện những kiến thức còn thiếu
=> Ví dụ, nếu một người đi làm "công quả cúng dường" nhưng cố che giấu những tính toán tư lợi cá nhân, che giấu những đòi hỏi dục vọng... Thì có thể "cái tôi vi tế" của họ có tâm mong cầu bản thân được nhiều phước báu hay được sự cứu rỗi... nhiều hơn là giữ sự thành tâm đơn thuần và một lòng hành thiện.
=> Ví dụ, nếu một người hành động để "bảo vệ công lý" nhưng cố che giấu sự bất công với những người thân cận, che giấu những lợi lạc chiếm dụng được... Thì có thể "cái tôi vi tế" của họ có tâm mong cầu bản thân được ngưỡng mộ hay được sung túc... nhiều hơn việc cố gắng làm điều đúng đắn bằng cả lương tâm và lý tưởng.
2. Tránh né đối diện:
- Nếu một người hay có xu hướng né tránh những bất ổn của bản thân, chạy trốn vấn đề đang có hoặc cố đánh lạc hướng khi ai đó nhắc đến, tâm lý có nỗi sợ vô thức và dễ bộc phát cảm xúc khi bị phán xét... Nguyên nhân có thể là do họ có nhiệm vụ bất khả thi chưa hoàn thành, họ có khúc mắc chưa thông suốt để chuyển hóa, họ có mâu thuẫn cá nhân chưa xử lý được, hay do họ có nỗi sợ ám ảnh liên quan đến khía cạnh đó...
- Nhưng cũng có thể là do "cái tôi vi tế" đang có nỗi sợ nào đó không dám thừa nhận về chính mình, họ có những sai trái mà không dám để người khác biết, họ có tâm phát xét cao với vấn đề bất ổn của chính mình, hoặc là họ sợ bị mọi người nhìn ra điều chưa hoàn thiện của bản thân...
=> Ví dụ, nếu một người chú tâm vào "phát triển bản thân" nhưng thường tránh né sự đánh giá nhận định, tránh né những góp ý xung quanh... Thì có thể "cái tôi vi tế" của họ có tâm mong cầu bản thân được công nhận hay được chú ý... nhiều hơn việc can đảm nhìn nhận khía cạnh còn yếu kém để hoàn thiện tốt hơn.
=> Ví dụ, nếu một người chọn hướng đi là "tận hưởng cuộc sống" nhưng thường tránh né những nhiệm vụ của bản thân, tránh né những khó khăn trong thực tế... Thì có thể "cái tôi vi tế" của họ có tâm mong cầu được an nhàn hay được hưởng lạc... nhiều hơn là cân bằng cuộc sống giữa trách nhiệm và quyền lợi để tận hưởng trọn vẹn.
=> Nếu một người rèn luyện "bản lĩnh tự chủ" nhưng thường tránh né việc giải quyết mâu thuẫn, tránh lắng nghe những lời trái ý... Thì có thể "cái tôi vi tế" của họ có tâm mong cầu bản thân được an toàn hay nắm quyền kiểm soát... nhiều hơn việc đối diện những khúc mắc và chuyển hóa tâm thức bằng sự thấu suốt và tỉnh thức.
3. Sai lệch chân tướng:
- Nếu một người hay có xu hướng phóng đại và khoa trương những gì đang có đang làm, hay nói bớt nói giảm quá mức về sự thật và chân tướng, hoặc có thói quen khiêm tốn thái quá trong cuộc sống, thường chia sẻ về bản thân không đúng như chính họ đang nghĩ... Nguyên nhân có thể là do họ có thói quen hình thành lâu năm học tập từ người khác, do tâm lý tự ti mặc cảm sợ thua kém sợ bị xem thường ở lĩnh vực nào đó, hay do họ sợ bị mọi người nhìn thấu chính mình, sợ mất đi sự riêng tư và bị lộ bí mật...
- Nhưng cũng có thể là do "cái tôi vi tế" của họ có tâm muốn chứng tỏ bản thân là tốt đẹp tài giỏi thành công, họ muốn được đánh giá theo cách đủ thấy tự hào và hài lòng, hoặc là họ muốn thể hiện sự nổi bật của chính mình ở khía cạnh nào đó...
=> Ví dụ, nếu một người cố gắng "hành thiện tích phước" nhưng thường khoa trương về mục tiêu đề ra, phóng đại những gì bản thân đã làm... Thì có thể "cái tôi vi tế" của họ có tâm mong cầu sự hãnh diện hay được đánh giá cao... nhiều hơn là chuyên tâm hành thiện để giúp đời giúp người bằng tình thương.
=> Ví dụ, nếu một người chọn cách "hy sinh bản thân" vì gia đình nhưng thường phóng đại về những điều họ làm cho người khác, kể chuyện quá cao đẹp về những lý do của bản thân... Thì có thể "cái tôi vi tế" của họ mong cầu được biết ơn hay nhận được sự phục tùng... nhiều hơn là dành tâm sức để chăm sóc, dung dưỡng và yêu thương gia đình của mình.
=> Ví dụ, nếu một người lựa chọn "phụng sự cộng đồng" nhưng thường cố nói rất ít về những gì có thể làm khác xa năng lực thật, hoặc khiêm tốn thái quá về hành trình tâm linh của bản thân... Thì có thể "cái tôi vi tế" của họ có tâm mong cầu được kính phục nhân cách hay trở nên đặc biệt hơn người sau khi hành động... nhiều hơn là dành tâm sức giúp đỡ mọi người trong khả năng tốt nhất có thể.
4. Đánh tráo khái niệm:
- Nếu một người hay có xu hướng phản bác và bài xích những gì không thuận ý, ngụy tạo ý nghĩa đúng đắn để biện minh cho sai phạm, hoặc đánh tráo khái niệm để diễn giải lệch lạc vì mục đích cá nhân... Nguyên nhân có thể là do tâm thức họ đã bị nhiều điểm mù che khuất, do tiềm thức có nỗi sợ thầm kín nào đó, do tư duy nhận thức còn nhiều giới hạn, hay do cuộc sống của họ có điều khuất tất khó nói...
=> Ví dụ, nếu một người cố gắng "hành thiện tích phước" nhưng thường khoa trương về mục tiêu đề ra, phóng đại những gì bản thân đã làm... Thì có thể "cái tôi vi tế" của họ có tâm mong cầu sự hãnh diện hay được đánh giá cao... nhiều hơn là chuyên tâm hành thiện để giúp đời giúp người bằng tình thương.
=> Ví dụ, nếu một người chọn cách "hy sinh bản thân" vì gia đình nhưng thường phóng đại về những điều họ làm cho người khác, kể chuyện quá cao đẹp về những lý do của bản thân... Thì có thể "cái tôi vi tế" của họ mong cầu được biết ơn hay nhận được sự phục tùng... nhiều hơn là dành tâm sức để chăm sóc, dung dưỡng và yêu thương gia đình của mình.
=> Ví dụ, nếu một người lựa chọn "phụng sự cộng đồng" nhưng thường cố nói rất ít về những gì có thể làm khác xa năng lực thật, hoặc khiêm tốn thái quá về hành trình tâm linh của bản thân... Thì có thể "cái tôi vi tế" của họ có tâm mong cầu được kính phục nhân cách hay trở nên đặc biệt hơn người sau khi hành động... nhiều hơn là dành tâm sức giúp đỡ mọi người trong khả năng tốt nhất có thể.
4. Đánh tráo khái niệm:
- Nếu một người hay có xu hướng phản bác và bài xích những gì không thuận ý, ngụy tạo ý nghĩa đúng đắn để biện minh cho sai phạm, hoặc đánh tráo khái niệm để diễn giải lệch lạc vì mục đích cá nhân... Nguyên nhân có thể là do tâm thức họ đã bị nhiều điểm mù che khuất, do tiềm thức có nỗi sợ thầm kín nào đó, do tư duy nhận thức còn nhiều giới hạn, hay do cuộc sống của họ có điều khuất tất khó nói...
- Nhưng cũng có thể là do "cái tôi vi tế" của họ có tâm mong cầu nhận được sự tưởng thưởng ca ngợi, do họ muốn thể hiện sự đúng đắn và tốt đẹp của bản thân, hoặc do họ muốn chiêu dụ người khác muốn được phục tùng và nghe lời...
=> Ví dụ, nếu một người đề cao lối sống "độc lập tự do" nhưng thường tìm người gánh thay trách nhiệm, tìm lý do để thoái thác hoàn cảnh, hay tự cho bản thân quyền được sống theo cách mình muốn bất chấp thực tế cuộc sống... Thì có lẽ "cái tôi vi tế" của họ có tâm mong cầu bản thân được phóng túng hay được như ý... nhiều hơn là nỗ lực để có cuộc sống tự do và thực sự độc lập không lệ thuộc hay ràng buộc ai.
=> Ví dụ, nếu một người nỗ lực để đạt "thành tựu sự nghiệp" nhưng lựa chọn công việc trục lợi để phấn đấu hết mình, thuyết phục mọi người rằng sự thành công nào cũng cần phải đánh đổi là đương nhiên... Thì có lẽ "cái tôi vi tế" của họ có tâm mong cầu đạt địa vị cao trong xã hội hay có được cơ hội thăng tiến... nhiều hơn việc học cách xây dựng sự nghiệp bền vững bằng lao động chân chính.
=> Ví dụ, nếu một người có lối giao tiếp bằng "lời hay ý đẹp" nhưng thường dùng ngôn từ ngọt ngào để lấy lòng người khác khi cần trao đổi, dùng lời lẽ tử tế để mua chuộc sự thương cảm và cho rằng đó là nghệ thuật giao tiếp đỉnh cao... Thì có lẽ "cái tôi vi tế" của họ có tâm mong cầu được quan tâm hay được ưu tiên... nhiều hơn là hiểu đúng về lời hay ý đẹp và sử dụng ngôn từ với tâm thiện lương.
5. Phủ định trái chiều:
- Nếu một người hay có xu hướng dễ nảy sinh sự đối kháng trong tâm lý, hay phản biện về mọi điều trong cuộc sống, phủ định những ý kiến trái chiều, phản đối và từ chối tiếp nhận những khác biệt nhận thức, hoặc sợ phải điều chỉnh hay thay đổi bản thân... Nguyên nhân có thể là do họ có niềm tin vào quan điểm nào đó quá sâu sắc, do tâm trí đã hình thành thói quen phản biện vô thức, hay do nội tâm không thích có nỗi sợ thua kém...
- Nhưng cũng có thể là do "cái tôi vi tế" của họ đang cố chấp muốn bảo vệ quan điểm riêng, họ có thành kiến nhất định với thông tin nào đó, họ mặc định chỉ tin tưởng lời của người nào đó, hoặc là họ tin rằng bản thân có trình độ và hiểu biết hơn đối phương...
=> Ví dụ, nếu một người đang phấn đấu "thấu đạo hiểu đời" nhưng thường phủ định những ý kiến trái chiều, phủ nhận những tư duy khác biệt... Thì có thể "cái tôi vi tế" của họ có tâm mong cầu bản thân được trên cơ hay được thừa nhận đúng đắn... nhiều hơn là việc nâng tầm nhận thức và mở rộng tâm thức từng ngày.
=> Ví dụ, nếu một người tự nhận có "trí tuệ cảm xúc" cao nhưng thường ngụy trang bằng sự điềm tĩnh khi bộc phát cảm xúc, phủ định việc có nhiều yếu điểm nội tâm chưa chuyển hóa... Thì có thể "cái tôi vi tế" của họ có tâm mong cầu bản thân chứng tỏ bản lĩnh mạnh mẽ hay để bảo vệ thanh danh... nhiều hơn là học cách đúng đắn để kiểm soát cảm xúc và tự chủ được chính bản thân mình.
=> Ví dụ, nếu một người làm công tác "khai sáng tâm thức" nhưng thường phủ định những kinh nghiệm của người còn hạn chế tư duy, phủ nhận giá trị đóng góp của những người mới bắt đầu hành trình... Thì có thể "cái tôi vi tế" của họ có tâm mong cầu được tin tưởng hay được kính phục... nhiều hơn là chuyên tâm mở rộng nhận thức và nâng cao tâm thức của bản thân.
6. Phản biện vi tế:
- Nếu một người hay có xu hướng hành xử trái ngược với suy nghĩ thật trong lòng, tâm ý phủ nhận mạnh mẽ nhưng thể hiện sự đồng thuận, hoặc thường kìm nén sự tiêu cực để giao tiếp một cách khôn ngoan... Nguyên nhân có thể là do họ muốn phản ứng nhưng bị nỗi sợ kiểm soát, do tính cách của họ có sự gai góc tiêu cực, tư duy họ có sự lệch lạc và cảm xúc cực đoan, nội tâm thường vô thức không nhất quán với biểu hiện, hoặc là tính cách quen việc thảo mai...
- Nhưng cũng có thể là do "cái tôi vi tế" đang cố thể hiện sự khôn ngoan của bản thân, hoặc họ có sự mỉa mai với những điều không cam tâm, họ chỉ trích ngầm những gì không hợp ý, hoặc họ phán xét với những việc không khiến bản thân hài lòng...
=> Ví dụ, nếu một người chăm thực hành "tu tâm dưỡng tánh" nhưng thường tự nhận mình sai mà không hề thay đổi, biểu hiện biết lắng nghe nhưng không hề thật lòng tiếp nhận... Thì có thể "cái tôi vi tế" của họ có tâm mong cầu được quý mến hay muốn thể hiển sự khôn ngoan... nhiều hơn là đối đãi tử tế với mọi người bằng thiện ý và tâm chân thành.
=> Ví dụ, nếu một người muốn nâng cấp "trình độ học vấn" nhưng thường biểu hiện sự khiêm tốn rồi lại dùng kiến thức áp đảo đối phương, hoặc thể hiện sự thua kém tư duy nhưng lại phản biện trên mọi khía cạnh... Thì có thể "cái tôi vi tế" của họ có tâm muốn chứng tỏ sự vượt trội hay mong cầu sự chiến thắng... nhiều hơn là việc bổ sung thêm kiến thức để nâng cấp kỹ năng và trình độ thật sự.
=> Ví dụ, nếu một người đang học cách "đối nhân xử thế" nhưng thường nói lời xin lỗi rồi lại thanh minh mình vô tội, tỏ ra vô dụng nhưng tự khoe thành tích ở khía cạnh hơn... Thì có lẽ "cái tôi vi tế" của họ có tâm mong cầu được thể hiện bản thân hay cố tìm sự đồng cảm... nhiều hơn là học cách cư xử thật tâm bằng sự tử tế và minh triết.
7. Ngộ nhận tươi đẹp:
- Nếu một người hay có xu hướng ngộ nhận sự tốt đẹp về những gì mình đang làm, lầm tưởng ý nghĩa cao đẹp trong những điều mình đang chọn, hoặc cố hợp thức hóa mọi sự việc theo kết quả mình mong muốn... Nguyên nhân có thể do cuộc sống quá bận rộn nên họ ít dành thời gian nhìn lại hành trình đã qua, do tính cách còn non nớt và thiếu trải nghiệm, do tâm nguyện mong cầu quá lớn khi năng lực chưa đủ, do họ nghiện cảm giác được làm việc tốt, hay do nhận thức bị ràng buộc quá sâu trong giới hạn khuôn mẫu tự tạo...
- Nhưng cũng có thể là do "cái tôi vi tế" khiến họ không thể chấp nhận được việc bản thân đang lạc lối hay đang đánh mất điều gì đó, họ quá ám ảnh với việc mình phải trở nên tốt đẹp và thành công, hoặc do họ đang cố chấp bảo vệ cho lý tưởng mà bản thân đã quyết liệt chọn...
=> Ví dụ, nếu một người có được "năng lực tâm linh" nhưng thường tự phụ bản thân đã tu tập lên tầng cao, cho rằng mình luôn được bảo hộ mạnh mẽ từ các vị thầy ánh sáng... Thì có thể "cái tôi vi tế" của họ có tâm mong cầu được tín nhiệm hay được tỏa sáng trước cộng đồng... nhiều hơn việc cố gắng làm tốt vai trò được chọn và nhiệm vụ phụng sự cộng đồng từ năng lực hiện có.
=> Ví dụ, nếu một người phát tâm "yêu thương vô điều kiện" với những người bên cạnh nhưng thường đòi hỏi người thân phải đạt được mục tiêu mà họ đề ra, phiền não khi có ai đó không nhìn thấy sự hy sinh của họ... Thì có thể "cái tôi vi tế" của họ có tâm mong cầu được yêu thương hay kỳ vọng được thỏa mãn... nhiều hơn việc trao đi tình thương, sự bao dung, sự nuôi dưỡng và chăm sóc tốt nhất có thể.
=> Ví dụ, nếu một người thực hành "tu tập hành trì" nhưng thường từ chối tiếp nhận lời ngợi khen vì sợ tiêu hao phước báu, cố ép bản thân miễn cưỡng ăn chay để được đồng tu đánh giá cao... Thì có thể "cái tôi vi tế" của họ có tâm mong cầu được người khác noi gương hay truy cầu cảm giác có được sự đồng điệu... nhiều hơn là cố gắng hoàn thiện thân tâm và lan tỏa những giá trị tốt đẹp đến với mọi người.
8. Không thấy bản ngã:
- Nếu một người hay có xu hướng suy diễn thái quá với những gì mọi người phản ánh về mình, cảm thấy khó hiểu về những biến cố xảy đến trong cuộc sống, hoặc tự mặc định mình là nạn nhân của mọi vấn đề diễn ra xung quanh... Nguyên nhân có thể là do họ đang trong giai đoạn trổ nghiệp mạnh mẽ, do hành trình tâm linh của họ có những thí luyện để tu tập, do họ không có tư duy cần quán chiếu và phản tỉnh bản thân, hay do họ tiếp nhận những thông tin không đúng sự thật về mình quá nhiều...
- Nhưng cũng có thể là do "cái tôi vi tế" của họ khiến bản thân quá bận tâm đến những vấn đề của người khác mà bỏ qua chính mình, hoặc là tạp niệm trong tâm trí quá nhiều nên đã tự thu hút rắc rối đến với chính mình, hoặc do khía cạnh nào đó của họ đã bị bản ngã tác động đến mức mất kiểm soát...
=> Ví dụ, nếu một người thực hành "lối sống tỉnh thức" nhưng thường cảm thấy khó chịu vì bị người thân phản đối, cảm giác bất mãn vì không ai lắng nghe hoặc không ai hiểu mình... Thì có thể "cái tôi vi tế" của họ có tâm mong cầu được tiến hóa mặc dù tâm thức của họ còn nhiều chấp niệm chưa buông bỏ được và giới hạn nhận thức chưa vượt qua được...
=> Ví dụ, nếu một người chọn tu dưỡng "nhân phẩm mẫu mực" nhưng thường bị người bên cạnh phán xét những hành vi không chuẩn mực, hoặc phiền lòng về những chỉ trích thiếu chính xác từ cộng đồng... Thì có lẽ "cái tôi vi tế" của họ có tâm mong cầu trở thành người đức cao vọng trọng mặc dù tính cách họ vẫn chưa trưởng thành và tâm thức chưa đủ giác ngộ...
=> Ví dụ, nếu một người phát tâm "yêu thương vô điều kiện" nhưng thường cảm thấy những người xung quanh không đối đãi tử tế với mình, người được giúp đỡ tỏ ra vô ơn và lợi dụng... Thì có lẽ "cái tôi vi tế" của họ có tâm mong cầu được hồi đáp mặc dù bản thân họ còn nhiều tạp niệm và trao đi tình thương thiếu sự chân thành...
👉 Dịch vụ Tư Vấn
👉 Tâm & Tánh của con người
____________________________
#mayahealing #maya #heal #healing #lovelight #soulall #love #tutap #ego #mindset #tamtanh #light #lights #anhsang #tinhthuc #life #awakening #tamthuc #thinking #thiendinh #bannga #tamlinh #tamly

Nhận xét
Đăng nhận xét